Thương hiệu là nghệ thuật: Câu chuyện từ Louis Vuitton đến Thạch Cổ Trà
Cô ấy đến một cách âm thầm, tưởng như vô tình, nhưng thực chất lại là định mệnh. Bởi ngay khi chúng ta gia nhập WTO, bước vào cái gọi là nền kinh tế toàn cầu hoá, khi chúng ta tăng tốc phát triển kinh tế và đời sống dần khấm khá hơn – thì sự xuất hiện của cô ấy đã là điều tất yếu. Cô ấy chính là thời trang thương hiệu, thứ luôn cuốn lấy ánh nhìn và sự chú ý của con người.
Cô ấy nhẹ nhàng băng qua đường hầm thời gian, len lỏi vào sự náo nhiệt nơi phố thị, rồi bước lên những ngai vàng rực rỡ được hàng triệu người dõi theo. Cô tạo ra những làn sóng, những thời đại, những huyền thoại. Cô kết nối các từ ngữ choáng ngợp như: xa hoa, đắt đỏ, mộng ảo, tuyệt phẩm, hiếm có, dẫn đầu… và cùng lúc dựng nên một kỷ nguyên hiện đại mà trong đó, bị thời trang ruồng bỏ đồng nghĩa với mất đi một nửa năng lực cạnh tranh.
Thế nhưng, dù có thời thượng hay xa hoa đến đâu, sức hút của thương hiệu rốt cuộc vẫn nằm ở chất lượng, tiếp đó là văn hoá, và ở đỉnh cao – là nghệ thuật nhân loại.
Giờ đây, hầu hết những người theo đuổi thời trang đều biết ký hiệu LV chồng lên nhau mang ý nghĩa gì: Louis Vuitton – thương hiệu xa xỉ sinh lời nhiều nhất thế giới. Để chứng minh chất liệu và kỹ nghệ tuyệt hảo của mình, LV kể một câu chuyện: Khi tàu Titanic chìm xuống biển băng, hàng thế kỷ sau, các nhà khảo cổ đã trục vớt được vài chiếc rương dưới đáy đại dương. Họ ngạc nhiên phát hiện rằng – mặc dù bị nước biển ăn mòn suốt bao năm – những chiếc rương này vẫn nguyên vẹn bên trong, đồ vật còn được bảo quản tốt, hoa văn bề mặt vẫn còn thấp thoáng. Chất lượng ấy khiến giới khoa học không khỏi kinh ngạc.
Trong thời đại máy tính thay thế bút viết, cây bút máy tưởng chừng đã lui vào hậu trường lịch sử. Thế nhưng bút vàng Parker vẫn giữ một vị trí đáng kính. Điều đặc biệt là Parker không chỉ quảng bá bằng sản phẩm, mà bằng sức mạnh văn hoá. Người đàn ông thực sự hiểu phong vị sống sẽ biết, rút ra cây bút phù hợp vào đúng thời điểm – điều đó có ý nghĩa ra sao. Nếu không thế, tại sao tướng MacArthur lại ký văn kiện đầu hàng của Nhật bằng 5 cây bút vàng Parker? Conan Doyle tạo ra Sherlock Holmes bằng cây bút Parker. Tỷ phú Henry cũng dùng Parker để ký hợp đồng mua tòa Empire State. Năm 1972, khi Tổng thống Nixon đến Trung Quốc, quà tặng cho Mao Trạch Đông chính là một cây Parker. Và khi Bush ký hiệp ước giải trừ vũ khí hạt nhân với Yeltsin, cũng chính Parker ghi dấu thời khắc lịch sử ấy, viết nên một thế kỷ vàng son.
Một chiếc khăn lụa Hermès vuông 90cm có giá tới vài nghìn USD, nhưng vẫn khiến bao tiểu thư quý tộc si mê. Mỗi chiếc khăn, từ khâu thiết kế đến chế tác, là sự kết tinh của kỹ nghệ tinh xảo, trải qua bảy công đoạn khắt khe, mất 18 tháng mới hoàn thành. Mỗi chiếc khăn Hermès đều có tên riêng và một câu chuyện độc đáo phía sau, vì vậy nó chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật có thể tăng giá theo thời gian. Chiếc khăn trong tem thư có hình Nữ hoàng Elizabeth chính là tác phẩm của Hermès. Nữ diễn viên Audrey Hepburn từng thổ lộ: “Khi tôi đeo khăn lụa, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình là phụ nữ – một người phụ nữ đẹp – rõ ràng đến thế.” Hermès xứng đáng được gọi là “hơi thở thanh lịch từ Paris”. Khi một thương hiệu vươn lên thành nghệ thuật, sức quyến rũ của nó là vĩnh cửu và không thể kháng cự.
Thực chất, sức hấp dẫn của thương hiệu là sức mạnh văn hoá – kết tinh trí tuệ con người. Nó lơ lửng trong đời sống quen thuộc, như những bông hoa nở dần theo mùa, như cầu vồng sau cơn mưa, và đôi khi như một bùa chú theo ta không rời. Nó không ngừng chạm đến bạn, lay động bạn, lôi kéo bạn, với một lực va đập và thẩm thấu mạnh mẽ. Nó thậm chí xuyên qua không gian – thời gian, và truyền đời nối đời…
Trong một đất nước còn khan hiếm thương hiệu, trong một ngành hàng như trà còn khan hiếm thương hiệu, chúng ta khao khát được nghe thêm những câu chuyện thương hiệu hay hơn, gần gũi hơn, xúc động hơn.
Bạn hãy tự hỏi mình:
Bạn có một câu chuyện như thế không?
#vienmencham #thachcotra